Chuyển đến nội dung chính

Tết quê của ngày xưa ơi!

Hơn bao giờ hết những người con xa xứ cứ mong ngóng ngày về. Nhìn thấy nhà nhà sắm sửa, người người chăm chút từng cành mai, nhánh cúc. Lòng lại thêm thôi thúc hơn, như ai đó có câu thơ: "Đốt lòng ta khách phương xa ngày về. Ăn một cái tết cùng quê".
Một mùa xuân nữa lại về, cứ thế lòng thêm chút rộn ràng, chút bâng khuâng khó tả. Điều đó có lẽ không chỉ riêng tôi, tin chắc với một ai đó cũng thế.

Đến cả đất trời cũng luôn ban tặng cho mùa Xuân những đặc ân hơn hết trong bốn mùa Xuân- Hạ- Thu- Đông. Với mùa Xuân, vạn vật cỏ cây như xôn xao, náo nức hơn. Sắc lá thêm xanh, sắc hoa thêm thắm. Chim chóc đâu đó cũng líu ríu rủ nhau gọi bầy.

Hơn bao giờ hết những người con xa xứ cứ mong ngóng ngày về. Nhìn thấy nhà nhà sắm sửa, người người chăm chút từng cành Mai, nhánh Cúc. Lòng lại thêm thôi thúc hơn, như ai đó có câu thơ :"Đốt lòng ta khách phương xa ngày về. Ăn một cái tết cùng quê." Có lẽ tâm trạng đó dành cho những ai đã và đang xa quê. Có thể những bạn trẻ đi học xa nhà, rồi thì có người vì bận việc làm ăn nơi phương trời nào đó cũng nên. Nhưng dù thế nào đi nữa cái tết ấm cúng bên gia đình, là điều mà chúng ta hằng mong ước.
Với tôi cũng thế, đã mấy năm rồi chưa về ăn tết cùng quê. Nhớ sao cái tết quê thật đầm ấm ngọt ngào. Những ngày giáp tết, tụi con gái chúng tôi lại bận rộn hơn cả nhộn nhịp. Nào giặt giũ chăn chiếu, dọn quét sân vườn, làm kẹo mức, nhất là cái nết gói bánh.

Người ở quê chúng tôi, nhất là tụi con gái đứa nào cũng được các cụ dạy cho, cái cách hái lá, phơi lá, đến tướt dây gói bánh hết sức điêu luyện. Các cụ thường đùa rằng: "Gái quê chớ để vụng về. Mai hề kẻo trai tráng chúng cười chê".

Thích nhất đêm 30 quây quần bên nồi bánh, thức với đêm giao thừa, giờ khắc thiêng liêng bước sang một năm mới, với từng câu chúc, từng lời mừng tuổi ông, bà, cha, mẹ mới thật đến nhớ.

Bao năm rồi với cái tết nơi phố thị vừa náo nhiệt, vừa lộng lẫy với đèn hoa rực rỡ, cần là có các thứ: nào bánh trái, hoa quả, đủ các loại. Chỉ việc cầm tiền ra cửa hàng, hay chợ thế là xong, thật gọn nhẹ không cầu kỳ cũng chẳng nhọc công gì cả.

Cũng một cái tết đủ đầy sung túc như bao người, nhưng vẫn cứ thấy thiếu thiếu một cái gì đó gọi là tết quê. Thế mới có câu, con người ta dù đi đâu, về đâu, dù có thay đổi hoàn cảnh sống thế nào, cũng luôn nhớ về những gắn bó ngày xưa.

Nghe thèm sao cái không khí hương đồng gió nội. Thèm ra trước ngõ ngắm những cánh hoa tự tay mình chăm bón lớn lên. Thèm quanh co trên những con đê uốn khúc mà nghe mùi hương rơm rạ.

Thèm thức với nồi bánh tét bên bếp lửa hồng, đón một đêm giao thừa nồng ấm bên gia đình, dưới trời đêm với những ánh đèn đom đóm.

Thèm câu hát đón xuân ở nhà bên mở nghe từ sáng tinh mơ với giọng ca trầm ấm và trong trẻo "Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa".

Và thèm biết chừng nào cái tết quê của ngày xưa ơi!
Theo Tuanvietnam

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chỉ có vậy thôi hà...

  Nhìn chồng con sì sụp ăn, tôi thấy trong lòng sung sướng lạ. Tôi chợt nghĩ, thật ra, món ăn ngon không chỉ vì nó ngon mà còn vì tấm lòng của người nấu và vì cái cách mà người được phục vụ thụ hưởng nó...     Cá rô đồng thịt rất dai, chắc và thơm... Cuối tuần, mấy thằng lính kéo nhau đi câu cá tuốt ngoài Bình Chánh. Xế chiều tụi nó tấp ngang thảy cho tôi mấy con cá rô đồng “chiến lợi phẩm”. Nhìn mấy con cá giãy đành đạch dưới đất, tôi la lên: “Thôi, đem về cho vợ con đi, chị mới đi chợ hồi sáng, nhà còn đồ ăn”. Một thằng nhăn răng cười: “Em đem cái của nợ này về, chẳng những không được thưởng mà có khi còn bị ăn đòn. Vợ em có biết mần cá đâu?”. Thế nó tưởng tôi biết à? Bây giờ cái gì cũng làm sẵn. Mua về là bỏ vô nồi nấu nướng, gọn hơ! Thuở đời nay có thấy ai đi chợ mà xách con cá còn nhảy đành đạch về không? Nói cách mấy thằng lính cũng không nghe, tôi đành phải mang cá bỏ vô thau nước “rộng” lại. Thật tình là thấy cái vây cá giương lên tua tủa, tôi rất sợ. Hồi nhỏ ở qu...

Được mùa, người Lục Ngạn phấn khởi bán vải thiều trong cảnh ùn tắc

Tùy khu vực, vải thiều Lục Ngạn lại có mức giá khác nhau. Tại xã Phì Điền, Giáp Sơn giá vải lên tới 20.000 đồng/kg trong khi khu vực Phố Kim chỉ dao động từ 8.000 đến 13.000 đồng/kg. Những ngày cuối tháng 6, con đường ngang qua huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) ngập tràn sắc đỏ, xe chở vải tắc nghẽn cả đường. Theo chia sẻ của người dân Lục Ngạn, nhìn chung năm nay nông dân được mùa vải. Tuy giá cả không được cao bằng những năm trước, nhưng việc tiêu thụ diễn ra khá thuận lợi. Vải thu hoạch đến đâu, bán hết ngay đến đó. Với diện tích gần 20 nghìn ha, Lục Ngạn không chỉ là "vương quốc" vải thiều lớn nhất cả nước mà cây vải Lục Ngạn còn là cây "xoá đói, giảm nghèo", đem lại cho người dân nơi đây một cuộc sống no ấm. Ông Đỗ Văn Nguyên - Trưởng thôn Trại Cháy, xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn cho biết, mặt bằng chung, khoảng 80 hộ dân trong thôn Trại Cháy đều được mùa vải. "Năm nay các gia đình đều được mùa. Thời điểm đầu mùa, giá vải rẻ chỉ từ 5.000 đến 6.000...
  "Thật ra, không có ai vì cuộc sống bận rộn, cuống quýt mà rời xa người này người kia. Chỉ là nhờ cuộc sống bận rộn, người ta mới nhận ra rằng họ chỉ có thể dành thời gian cho những người thực sự xứng đáng trong quỹ thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của mình. Hãy trân trọng những người dành thời gian cho mình, và trân quý thời gian của chính bản thân mình. Vì đến lúc mình sẽ biết: Trăm năm thật ra cũng chỉ là hữu hạn." - ST