Chuyển đến nội dung chính

"Em để ý đi, sự kiên nhẫn của đàn ông nhất định có hạn kì. Khi em giận dỗi, anh ta chỉ dỗ dành em đến một mức giới hạn nào đó của mối quan hệ rồi thôi. Chẳng ai rỗi mà bỏ thời gian để ủi an em cả đời.
Lúc mới yêu, đàn ông sẽ dành cho em muôn điều dịu dàng nhất.
Anh ta có thể cất công ngồi cạnh em cả ngày, dù chỉ để nghe em than thở, kể lể về những chuyện không may xảy đến.
Anh ta chấp nhận hoàn thành mọi thử thách mà em đặt ra, đôi khi dù phải băng qua cả chục cây số mưa tầm tã, che chắn cho em khô từng vạt áo, đưa em sạch ráo về tận cửa nhà.
Anh ta nguyện lòng ngồi hàng giờ liền chỉ để giải bày cho em hiểu những điều còn khuất tất, tháo gỡ cho em hết thảy những khúc mắc trong lòng.
Nhưng đến một ngày anh ta chán nản, tất cả tình cảm, sẽ tuột dần đều về vạch số không.
Chẳng một ai đủ nhẫn nại để giải thích em nghe mỗi khi em càm ràm, chẳng còn ai ngồi lại xoa dịu em những nóng nảy và dò hỏi lí do.
Phần lớn, đàn ông ban đầu dồn dập quá thì về sau nhanh nản.
Đàn ông mới quen mãnh liệt quá thì lâu dần cũng nhanh chán.
Anh ta sẽ luôn thấy mệt mỏi nếu em bảo đang dỗi, rồi cũng sẽ bất mãn khi em nói đang hờn.
Đừng thấy anh ta ngừng phân định phải trái - thiệt hơn rồi nghĩ rằng anh ta đang nhân nhượng. Sai rồi! Những lần im lặng và bỏ mặc như vậy, là vì anh ta đã cạn yêu thương.
Mấy hôm đầu quen em, đàn ông lúc nào cũng nép mình để sống trong hình mẫu bạn trai lí tưởng - luôn dỗ dành, luôn chân thành, luôn quan tâm, luôn lo lắng. Nhưng đến lúc anh ta dừng hẳn mọi sự cố gắng, thì câu ngày xưa em nói: “Với em, gặp anh đã là một điều may mắn”, nay cũng bằng thừa.
Sau nhiều lần va vấp, em sẽ tự khắc hiểu, rất nhiều người đàn ông mồm miệng thề hứa sẽ yêu em đến cạn một đời. Rồi đâu chừng sau thời gian ngắn, họ từ bỏ, thì tất cả, cũng chỉ là một thời.
Đâu ai dỗ mãi người con gái cạnh mình em ơi.
Khi họ rời tay, hãy cứ sống vui, cho vẹn cuộc đời..."
St

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chỉ có vậy thôi hà...

  Nhìn chồng con sì sụp ăn, tôi thấy trong lòng sung sướng lạ. Tôi chợt nghĩ, thật ra, món ăn ngon không chỉ vì nó ngon mà còn vì tấm lòng của người nấu và vì cái cách mà người được phục vụ thụ hưởng nó...     Cá rô đồng thịt rất dai, chắc và thơm... Cuối tuần, mấy thằng lính kéo nhau đi câu cá tuốt ngoài Bình Chánh. Xế chiều tụi nó tấp ngang thảy cho tôi mấy con cá rô đồng “chiến lợi phẩm”. Nhìn mấy con cá giãy đành đạch dưới đất, tôi la lên: “Thôi, đem về cho vợ con đi, chị mới đi chợ hồi sáng, nhà còn đồ ăn”. Một thằng nhăn răng cười: “Em đem cái của nợ này về, chẳng những không được thưởng mà có khi còn bị ăn đòn. Vợ em có biết mần cá đâu?”. Thế nó tưởng tôi biết à? Bây giờ cái gì cũng làm sẵn. Mua về là bỏ vô nồi nấu nướng, gọn hơ! Thuở đời nay có thấy ai đi chợ mà xách con cá còn nhảy đành đạch về không? Nói cách mấy thằng lính cũng không nghe, tôi đành phải mang cá bỏ vô thau nước “rộng” lại. Thật tình là thấy cái vây cá giương lên tua tủa, tôi rất sợ. Hồi nhỏ ở qu...

Được mùa, người Lục Ngạn phấn khởi bán vải thiều trong cảnh ùn tắc

Tùy khu vực, vải thiều Lục Ngạn lại có mức giá khác nhau. Tại xã Phì Điền, Giáp Sơn giá vải lên tới 20.000 đồng/kg trong khi khu vực Phố Kim chỉ dao động từ 8.000 đến 13.000 đồng/kg. Những ngày cuối tháng 6, con đường ngang qua huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) ngập tràn sắc đỏ, xe chở vải tắc nghẽn cả đường. Theo chia sẻ của người dân Lục Ngạn, nhìn chung năm nay nông dân được mùa vải. Tuy giá cả không được cao bằng những năm trước, nhưng việc tiêu thụ diễn ra khá thuận lợi. Vải thu hoạch đến đâu, bán hết ngay đến đó. Với diện tích gần 20 nghìn ha, Lục Ngạn không chỉ là "vương quốc" vải thiều lớn nhất cả nước mà cây vải Lục Ngạn còn là cây "xoá đói, giảm nghèo", đem lại cho người dân nơi đây một cuộc sống no ấm. Ông Đỗ Văn Nguyên - Trưởng thôn Trại Cháy, xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn cho biết, mặt bằng chung, khoảng 80 hộ dân trong thôn Trại Cháy đều được mùa vải. "Năm nay các gia đình đều được mùa. Thời điểm đầu mùa, giá vải rẻ chỉ từ 5.000 đến 6.000...
  "Thật ra, không có ai vì cuộc sống bận rộn, cuống quýt mà rời xa người này người kia. Chỉ là nhờ cuộc sống bận rộn, người ta mới nhận ra rằng họ chỉ có thể dành thời gian cho những người thực sự xứng đáng trong quỹ thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của mình. Hãy trân trọng những người dành thời gian cho mình, và trân quý thời gian của chính bản thân mình. Vì đến lúc mình sẽ biết: Trăm năm thật ra cũng chỉ là hữu hạn." - ST