Đi chơi pickleball để giảm cân, tôi đã trượt chân vì cám dỗ Tôi không viết những dòng này để thanh minh, cũng không mong được cảm thông. Tôi viết vì nếu không nói ra, có lẽ chính tôi sẽ không chịu nổi cảm giác khinh ghét bản thân mình. Đây là câu chuyện của một người phụ nữ ngoài 40 tuổi, trong một cuộc hôn nhân không đổ vỡ, chỉ lặng lẽ nguội lạnh theo năm tháng. Tôi là phụ nữ đã có gia đình. Cuộc hôn nhân của tôi không ầm ĩ, không bạo lực, không phản bội công khai. Chỉ là… nguội. Nguội từ lời nói đến ánh nhìn. Chúng tôi sống cùng nhau như hai người ở ghép hợp pháp: đủ trách nhiệm, đủ nghĩa vụ, nhưng thiếu hoàn toàn cảm xúc. Tôi tìm đến pickleball rất đơn giản: để giảm cân, đỡ đau lưng, có cớ ra khỏi nhà buổi tối. Ở cái tuổi mà phụ nữ soi gương chỉ thấy mệt mỏi, tôi cần một cảm giác rất nhỏ thôi – cảm giác mình vẫn còn tồn tại. Và ở đó, tôi gặp anh ta. Không phải huấn luyện viên. Không phải trai trẻ. Anh ta là đối tác làm ăn, quen biết qua vài dự án, sau này tình cờ chơi cùng sân...
Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard. Anh vô tình nhấn Shift viết tên em. Anh yêu em mà em chẳng Open. Mở cửa trái tim và Save anh vào đó.Cửa nhà em,mẹ đã gài Password. Anh suýt rách quần vì cố vượt FireWall.