Chuyển đến nội dung chính

 


Đi chơi pickleball để giảm cân, tôi đã trượt chân vì cám dỗ

Tôi không viết những dòng này để thanh minh, cũng không mong được cảm thông.
Tôi viết vì nếu không nói ra, có lẽ chính tôi sẽ không chịu nổi cảm giác khinh ghét bản thân mình.
Đây là câu chuyện của một người phụ nữ ngoài 40 tuổi, trong một cuộc hôn nhân không đổ vỡ, chỉ lặng lẽ nguội lạnh theo năm tháng.
Tôi là phụ nữ đã có gia đình.
Cuộc hôn nhân của tôi không ầm ĩ, không bạo lực, không phản bội công khai.
Chỉ là… nguội.
Nguội từ lời nói đến ánh nhìn.
Chúng tôi sống cùng nhau như hai người ở ghép hợp pháp: đủ trách nhiệm, đủ nghĩa vụ, nhưng thiếu hoàn toàn cảm xúc.
Tôi tìm đến pickleball rất đơn giản: để giảm cân, đỡ đau lưng, có cớ ra khỏi nhà buổi tối.
Ở cái tuổi mà phụ nữ soi gương chỉ thấy mệt mỏi, tôi cần một cảm giác rất nhỏ thôi – cảm giác mình vẫn còn tồn tại.
Và ở đó, tôi gặp anh ta.
Không phải huấn luyện viên.
Không phải trai trẻ.
Anh ta là đối tác làm ăn, quen biết qua vài dự án, sau này tình cờ chơi cùng sân.
Anh lịch sự, vừa phải, không tán tỉnh lộ liễu.
Cái nguy hiểm nằm ở chỗ: anh ta không vượt rào trước.
Mọi thứ đều ở mức “đúng mực”.
Chúng tôi nói chuyện về pickleball, về đau khớp gối, về công việc, về việc phụ nữ trung niên khó giảm cân thế nào.
Anh không khen tôi đẹp.
Anh chỉ nói:
“Em đánh bền hơn nhiều người trẻ.”
Chỉ một câu như thế thôi.
Nhưng với một người đàn bà đã lâu không được công nhận, nó đủ để tôi nhớ cả đêm.
Mọi thứ trượt dài rất chậm.
Tin nhắn nhiều dần lên.
Không có “nhớ”, không có “yêu”.
Chỉ là:
“Hôm nay đánh có mệt không?”
“Vai em ổn chứ?”
Những câu vô thưởng vô phạt, nhưng đều đặn đến mức tôi quen với sự hiện diện của anh ta trong ngày.
Tôi tự nhủ:
Mình không làm gì sai cả.
Chỉ là bạn bè.
Chỉ là đối tác.
Chỉ là người cùng chơi thể thao.
Cho đến hôm đó.
Một ngày làm việc dài.
Cả hai đều mệt.
Trời mưa.
Tôi không muốn về nhà ngay.
Anh nói có chỗ ngồi nghỉ một lát, cho đỡ mưa, rồi ai về nhà nấy.
Chúng tôi vào nhà nghỉ.
Không sang trọng.
Không lãng mạn.
Chỉ là một khoảnh khắc tôi để bản năng thắng lý trí.
Chỉ một lần.
Nhưng đủ...
Ngay sau đó là hối hận.
Là ghê sợ chính mình.
Tôi tránh anh ta.
Tránh sân chơi.
Tránh cả những con đường có thể vô tình gặp lại.
Xóa tin nhắn.
Đổi giờ sinh hoạt.
Viện cớ bận việc.
Anh ta không níu kéo.
Không đe dọa.
Chính sự im lặng đó mới khiến tôi sợ.
Tôi sống trong trạng thái nơm nớp.
Mỗi lần chồng cầm điện thoại tôi, tim tôi đập loạn.
Mỗi cuộc gọi lạ đều khiến tôi tưởng mọi thứ đã bị phát hiện.
Tôi sợ ánh mắt người khác.
Sợ cả sự tử tế bình thường, vì nó nhắc tôi rằng mình đã không còn xứng đáng.
Có người sẽ nói:
“Một lần cũng là ngoại tình.”
Tôi không phản bác.
Tôi không xin giảm nhẹ tội.
Nhưng cũng có người hỏi:
“Chồng cô ở đâu khi cô cô độc như vậy?”
Tôi không đổ lỗi cho chồng.
Anh không khiến tôi phản bội.
Nhưng sự lạnh lẽo kéo dài, sự thờ ơ được hợp thức hóa bằng hai chữ “bận rộn”, đã đẩy tôi đến chỗ tự dối mình rằng chỉ cần một khoảnh khắc được là chính mình… là đủ.
🎾 Giờ đây, tôi không còn chơi pickleball nữa.
Không phải vì môn thể thao có lỗi.
Mà vì mỗi lần cầm vợt, tôi lại thấy mình của ngày hôm đó –
một người đàn bà tưởng mình mạnh mẽ, hóa ra yếu đuối đến đáng sợ.
Tôi không biết cuộc hôn nhân này có cứu được không.
Tôi cũng không biết nỗi sợ bị phát hiện sẽ còn theo tôi bao lâu.
Chỉ biết rằng, có những sai lầm không ồn ào, nhưng đủ để phá hủy sự bình yên còn sót lại trong một con người.
Nếu ai đó đọc câu chuyện này và nghĩ tôi đáng bị lên án, tôi chấp nhận.
Nhưng nếu có một người phụ nữ nào đó đang đứng trước ranh giới giống tôi từng đứng…
xin hãy tin tôi:
👉 Bước qua rồi, không có đường quay lại nguyên vẹn.
Nguồn: Sưu Tầm !

Tôi gặp cô ấy trên sân pickleball, như gặp rất nhiều người khác ở độ tuổi này: mang theo đau lưng, đau gối, và một quyết tâm âm thầm là phải giữ mình còn sống động. Cô ấy không nổi bật. Không ăn mặc cầu kỳ. Không cười lớn. Nhưng có một thứ khiến tôi chú ý: sự bền bỉ. Cú đánh của cô không mạnh, nhưng đều. Cô không bỏ cuộc giữa chừng. Ở những người như vậy luôn có một thứ nội lực lặng lẽ. Tôi không đến đó để tìm ai cả. Tôi cũng có gia đình. Cũng bận. Cũng mệt. Cũng quen với việc giữ mọi thứ “đúng mực”. Chúng tôi nói chuyện rất an toàn. Pickleball. Công việc. Tuổi tác. Khớp gối. Không có lời khen quá đà. Không có ánh mắt vượt rào. Tôi chỉ nói một câu, hoàn toàn thật lòng: “Em đánh bền hơn nhiều người trẻ.” Tôi không biết rằng, với cô ấy, câu nói đó lại có trọng lượng đến thế. Đôi khi đàn ông không nhận ra: sự công nhận nhỏ nhất cũng có thể chạm vào một nơi rất sâu trong người khác. Tin nhắn bắt đầu nhiều hơn. Nhưng vẫn rất “sạch”. Hỏi thăm. Nhắc nghỉ ngơi. Những câu mà nếu vợ tôi đọc được, có lẽ cũng không đủ căn cứ để trách móc. Chính sự an toàn đó làm tôi lơ là. Tôi biết cô ấy có gia đình. Cô ấy cũng biết tôi có ràng buộc. Không ai nói ra. Nhưng cả hai đều cảm nhận được một điều nguy hiểm: chúng tôi hiểu nhau hơn mức cần thiết. Hôm đó trời mưa. Một ngày dài. Cả hai đều kiệt sức. Cô ấy nói không muốn về nhà ngay. Tôi đề nghị chỗ trú mưa. Tôi đã có thể dừng lại ở đó. Nhưng tôi không dừng. Không phải vì đam mê dữ dội. Không phải vì yêu. Mà vì một thứ rất tầm thường và rất đáng sợ: sự buông xuôi của người trưởng thành khi lý trí đã mệt. Chuyện xảy ra nhanh. Im lặng. Không lãng mạn. Không lời hứa. Ngay khi xong, tôi biết: chúng tôi vừa phá vỡ thứ gì đó mà không ai trong hai người đủ sức xây lại. Sau đó, cô ấy biến mất khỏi cuộc sống tôi. Không sân chơi. Không tin nhắn. Không lời giải thích. Tôi không tìm. Không phải vì tôi vô tình. Mà vì tôi hiểu: tìm thêm chỉ làm tổn thương sâu hơn. Tôi mang theo cảm giác nặng nề rất lâu. Không phải nỗi nhớ. Mà là sự xấu hổ thầm lặng của một người đàn ông đã không đủ tỉnh táo để dừng lại đúng lúc. Tôi vẫn chơi pickleball. Nhưng mỗi lần nhìn thấy một người phụ nữ đánh bền, tôi lại nhớ đến cô ấy. Nhớ không phải vì khao khát. Mà vì bài học. 👉 Có những ranh giới không cần vượt qua mới biết là nguy hiểm. 👉 Chỉ cần tiến sát quá lâu, chúng ta sẽ tự lừa mình rằng: “Chắc không sao đâu.” Nếu có điều gì tôi ước mình đã làm khác, thì đó là dừng lại sớm hơn, để cả hai không phải mang theo một ký ức khiến bản thân khó tha thứ cho chính mình. Cô ấy không phải người yếu đuối. Cô ấy chỉ là người đã mệt. Và tôi — tôi đã không đủ bản lĩnh để là người đàn ông nên có trong khoảnh khắc đó.

Tôi là bảo vệ sân pickleball.
Nói cho sang thì là “quản lý an ninh”, chứ thực ra nhiệm vụ chính của tôi là mở cổng, khóa đèn, nhắc mọi người mang nước, và… chứng kiến đủ chuyện trên đời.
Sân pickleball này không chỉ có bóng bay qua lưới.
Nó còn có đau lưng, đau gối, đau ví, và đôi khi là đau… lòng.
Người đến đây đủ cả.
Có người đánh để giảm cân.
Có người đánh để quên việc.
Có người đánh vì bác sĩ bảo phải vận động.
Cũng có người đánh vì ở nhà… hơi lạnh.
Tôi đứng đó, quét sân, lau ghế, nhưng mắt tôi thấy nhiều hơn cây vợt.
Tôi thấy những cú đánh không mạnh nhưng rất đều – thường là của mấy chị trung niên.
Họ không ồn ào, không khoe thành tích, chỉ lặng lẽ đánh hết set này đến set khác, như cách họ sống.
Tôi cũng thấy những anh đánh không quá hay, nhưng nói chuyện rất vừa phải.
Không tán tỉnh lộ liễu.
Không vượt rào.
Chỉ đủ quan tâm để người khác cảm thấy mình còn được nhìn thấy.
Nhiều lúc tôi nghĩ:
Pickleball đúng là môn thể thao nguy hiểm.
Không nguy hiểm cho tim mạch, mà nguy hiểm cho… cảm xúc.
Có hôm trời mưa, tôi đứng che bạt, thấy người ta đứng trú mưa nói chuyện với nhau.
Tôi chỉ nhắc đúng một câu theo quy định: “Anh chị nhớ về sớm, sân sắp đóng cửa.”
Tôi không hỏi thêm.
Vì có những chuyện, bảo vệ cũng không nên biết quá nhiều.
Rồi có những người tự nhiên không đến nữa.
Không báo.
Không lý do.
Sân vẫn vậy, chỉ thiếu một người đánh bền.
Còn tôi thì vẫn đứng đây.
Mỗi tối bật đèn sân, tôi lại nghĩ:
Sân thể thao sinh ra để người ta khỏe hơn, vui hơn.
Nhưng nếu không giữ khoảng cách, nó cũng có thể làm người ta mệt hơn rất nhiều.
Nên tôi mong mọi người nhớ giúp tôi một điều, cho công việc bảo vệ của tôi đỡ vất vả:
– Đánh bóng thì cứ sát lưới.
– Nhưng làm người thì nhớ giữ ranh giới.
Còn nếu lỡ mệt quá,
hãy nghỉ một hiệp, uống nước, hít thở.
Đừng vì một set đánh mà mang theo cả đời… áy náy.
Tôi vẫn ở đây.
Trông sân.
Trông xe.
Và trông luôn cả những ranh giới mong manh của người lớn chúng ta.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chỉ có vậy thôi hà...

  Nhìn chồng con sì sụp ăn, tôi thấy trong lòng sung sướng lạ. Tôi chợt nghĩ, thật ra, món ăn ngon không chỉ vì nó ngon mà còn vì tấm lòng của người nấu và vì cái cách mà người được phục vụ thụ hưởng nó...     Cá rô đồng thịt rất dai, chắc và thơm... Cuối tuần, mấy thằng lính kéo nhau đi câu cá tuốt ngoài Bình Chánh. Xế chiều tụi nó tấp ngang thảy cho tôi mấy con cá rô đồng “chiến lợi phẩm”. Nhìn mấy con cá giãy đành đạch dưới đất, tôi la lên: “Thôi, đem về cho vợ con đi, chị mới đi chợ hồi sáng, nhà còn đồ ăn”. Một thằng nhăn răng cười: “Em đem cái của nợ này về, chẳng những không được thưởng mà có khi còn bị ăn đòn. Vợ em có biết mần cá đâu?”. Thế nó tưởng tôi biết à? Bây giờ cái gì cũng làm sẵn. Mua về là bỏ vô nồi nấu nướng, gọn hơ! Thuở đời nay có thấy ai đi chợ mà xách con cá còn nhảy đành đạch về không? Nói cách mấy thằng lính cũng không nghe, tôi đành phải mang cá bỏ vô thau nước “rộng” lại. Thật tình là thấy cái vây cá giương lên tua tủa, tôi rất sợ. Hồi nhỏ ở qu...
  "Bất kể bạn đang ở độ tuổi nào, tôi nghĩ chúng ta đều nên học cách nói chuyện dịu dàng với những người bên cạnh, ít nhất đừng thốt ra những lời khiến đối phương ấm ức, bởi vì có lẽ bạn không biết, ngôn ngữ thật sự là một loại sức mạnh thần kỳ, nó sẽ làm mọi người yêu quý bạn, cũng khiến người bạn yêu quyết định bỏ đi." - Mạc Y Phi dịch Ảnh phim: Love Actually (2003)
  "Thật ra, không có ai vì cuộc sống bận rộn, cuống quýt mà rời xa người này người kia. Chỉ là nhờ cuộc sống bận rộn, người ta mới nhận ra rằng họ chỉ có thể dành thời gian cho những người thực sự xứng đáng trong quỹ thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của mình. Hãy trân trọng những người dành thời gian cho mình, và trân quý thời gian của chính bản thân mình. Vì đến lúc mình sẽ biết: Trăm năm thật ra cũng chỉ là hữu hạn." - ST