Chuyển đến nội dung chính

Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách !

“Vắng như chùa Bà Đanh” là câu nói cửa miệng bao đời gắn với ngôi chùa vẫn được mệnh danh là “Đệ nhất vắng khách”, vừa như một lời giới thiệu cũng như một lời mời gọi du khách.
Ghé chùa Bà Đanh những ngày đầu xuân, không có cái tấp nập, náo nức của của nhiều chùa chiền trong mùa lễ hội để hồn mình tìm chút lắng lại thanh thanh, thực thực, hư hư….
Từ thành phố Phủ Lý theo quốc lộ 21 đi chừng 15km , qua cầu Quế men theo con đê tả ngạn sông Đáy khoảng hơn 1km, chùa Bà Đanh thấp thoáng ẩn hiện giữa màu xanh um tùm của những bóng cây.
Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách
Là danh thắng của đất Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, Chùa Bà Đanh còn có tên chữ là Bảo Sơn tự. Cũng như bao ngôi chùa khác ở vùng đồng bằng Bắc Bộ là thờ Phật, chùa Bà Đanh còn tín ngưỡng thờ Tứ Pháp (mây, mưa, sấm, sét) một tín ngưỡng thờ thiên nhiên rất gần gũi với đời sống nông nghiệp ở nước ta.
Câu chuyện về gốc tổ Tứ Pháp được hình thành từ mẹ Phật Man Nương gắn liền với lịch sử xây dựng chùa được dân gian lưu truyền trong nhiều truyền thuyết kỳ lạ đã lan truyền khắp vùng đồng bằng Bắc Bộ.
Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách
Trong tâm thức dân gian, Bà Chúa Đanh chính là vị thần mùa màng, vị thần phù hộ cho việc nông nghiệp, cho cuộc sống thuận lợi. Theo tương truyền, tượng Bà Chúa Đanh được thờ trong chùa một người con gái được các thần phái về để trông coi vùng này. Từ khi nhân dân địa phương trong vùng xây dựng xong ngôi chùa thì việc sản xuất thuận lợi, không còn cảnh thiên tai mất mùa, đời sống trở nên đầm ấm, trù phú.
Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách
Câu thành ngữ “Vắng như chùa Bà Đanh” là một bí ẩn đầy linh thiêng khơi dậy trí tò mò của nhiều người. Có người giải thích: Sở dĩ chùa luôn vắng người vì sự linh thiêng nếu lỡ thất lễ nơi đây sẽ bị trừng phạt nên ít khách thập phương dám đến chùa. Cũng có người cho rằng: Chùa vắng là do chùa ở xa khu dân cư địa hình ngăn núi, cách sông…Và dù có giải thích thế nào thì đến giờ, đó vẫn còn ẩn chứa một câu hỏi lớn chưa có lời đáp.
Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách
Chùa có nhiều công trình với các tòa nhà như: nhà bái đường, nhà thượng điện, nhà trung đường, phủ thờ Mẫu, nhà tổ… được sắp xếp một cách hài hòa. Nhiều tác phẩm chạm khắc gỗ tinh vi với các đề tài như Ngũ phúc, Tứ linh, Tùng mã, Mai điểu… trên các cột và các vì kèo. Đi giữa những tòa nhà, chạm tay vào từng đường nét chạm khắc ta như cảm nhận được sự mênh mang của không gian thanh tịch sự ngưng đọng của thời gian gắn với lịch sử gợi về sự linh thiêng, sự kéo thời gian của truyền thuyết đến hiện tại.
Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách
Ngày nay, chùa Bà Đanh đã được tôn tạo, tu bổ với nhịp cầu sắt kiên cố nối liền chùa với quốc lộ 21B, một bến thủy lát bằng đá xanh giật ba cấp bên dòng sông Đáy vẫn hiền hòa chảy làm cho ngôi chùa vừa có nét tôn nghiêm, vừa có nét hữu tình thơ mộng. Vẫn mang vẻ tĩnh mịch và lặng lẽ của ngàn xưa nhưng vẻ tĩnh mịch ấy không gợn trong lòng du khách nỗi buồn mà hơn hết đó là sự cảm nhận về một sự yên bình, một khoảng lặng tĩnh tâm, tĩnh tại đến thanh khiết.
Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách
Khách thập phương đến lễ chùa, ngoạn cảnh như được chìm vào với không gian của tự nhiên, được hòa mình vào cái thanh khiết hư không giữa cuộc sống còn bộn bề những lo toan để cảm nhận sự thanh đạm của cuộc sống nơi đây dành những phút cho tâm lắng lại.
Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách
Nằm thoai thoải bên dòng sông Đáy phẳng lặng lững lờ trôi, chùa Bà Đanh giờ đây đã không còn “vắng tanh vắng ngắt” những bước chân du khách thập phương đã về nơi đây. Về thăm chùa Bà Đanh – Thăm ngôi chùa “Đệ nhất vắng khách” để lắng hồn và để cảm nhận những giá trị văn hóa tâm linh sâu sắc vẫn hằn trên màu thời gian qua từng nét kiến trúc cổ kính.
Về thăm ngôi chùa Đệ nhất... vắng khách

Theo aFamily
http://www.zing.vn/news/choi-vui/ve-tham-ngoi-chua-de-nhat-vang-khach/a107427.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chỉ có vậy thôi hà...

  Nhìn chồng con sì sụp ăn, tôi thấy trong lòng sung sướng lạ. Tôi chợt nghĩ, thật ra, món ăn ngon không chỉ vì nó ngon mà còn vì tấm lòng của người nấu và vì cái cách mà người được phục vụ thụ hưởng nó...     Cá rô đồng thịt rất dai, chắc và thơm... Cuối tuần, mấy thằng lính kéo nhau đi câu cá tuốt ngoài Bình Chánh. Xế chiều tụi nó tấp ngang thảy cho tôi mấy con cá rô đồng “chiến lợi phẩm”. Nhìn mấy con cá giãy đành đạch dưới đất, tôi la lên: “Thôi, đem về cho vợ con đi, chị mới đi chợ hồi sáng, nhà còn đồ ăn”. Một thằng nhăn răng cười: “Em đem cái của nợ này về, chẳng những không được thưởng mà có khi còn bị ăn đòn. Vợ em có biết mần cá đâu?”. Thế nó tưởng tôi biết à? Bây giờ cái gì cũng làm sẵn. Mua về là bỏ vô nồi nấu nướng, gọn hơ! Thuở đời nay có thấy ai đi chợ mà xách con cá còn nhảy đành đạch về không? Nói cách mấy thằng lính cũng không nghe, tôi đành phải mang cá bỏ vô thau nước “rộng” lại. Thật tình là thấy cái vây cá giương lên tua tủa, tôi rất sợ. Hồi nhỏ ở qu...

Được mùa, người Lục Ngạn phấn khởi bán vải thiều trong cảnh ùn tắc

Tùy khu vực, vải thiều Lục Ngạn lại có mức giá khác nhau. Tại xã Phì Điền, Giáp Sơn giá vải lên tới 20.000 đồng/kg trong khi khu vực Phố Kim chỉ dao động từ 8.000 đến 13.000 đồng/kg. Những ngày cuối tháng 6, con đường ngang qua huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) ngập tràn sắc đỏ, xe chở vải tắc nghẽn cả đường. Theo chia sẻ của người dân Lục Ngạn, nhìn chung năm nay nông dân được mùa vải. Tuy giá cả không được cao bằng những năm trước, nhưng việc tiêu thụ diễn ra khá thuận lợi. Vải thu hoạch đến đâu, bán hết ngay đến đó. Với diện tích gần 20 nghìn ha, Lục Ngạn không chỉ là "vương quốc" vải thiều lớn nhất cả nước mà cây vải Lục Ngạn còn là cây "xoá đói, giảm nghèo", đem lại cho người dân nơi đây một cuộc sống no ấm. Ông Đỗ Văn Nguyên - Trưởng thôn Trại Cháy, xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn cho biết, mặt bằng chung, khoảng 80 hộ dân trong thôn Trại Cháy đều được mùa vải. "Năm nay các gia đình đều được mùa. Thời điểm đầu mùa, giá vải rẻ chỉ từ 5.000 đến 6.000...
  "Thật ra, không có ai vì cuộc sống bận rộn, cuống quýt mà rời xa người này người kia. Chỉ là nhờ cuộc sống bận rộn, người ta mới nhận ra rằng họ chỉ có thể dành thời gian cho những người thực sự xứng đáng trong quỹ thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của mình. Hãy trân trọng những người dành thời gian cho mình, và trân quý thời gian của chính bản thân mình. Vì đến lúc mình sẽ biết: Trăm năm thật ra cũng chỉ là hữu hạn." - ST