Chuyển đến nội dung chính

Yêu lại người cũ

Đừng ngại ngần, cũng đừng tự day dứt, nếu tình yêu đã chọn bạn, cũng có nghĩa là định mệnh đang tìm bạn.

Yêu lại người cũ, nghĩa là bạn đang đi đến đích bằng con đường vốn đã quen thuộc từ lâu. Bạn có thể nhớ đến từng cái ổ gà, từng khúc quặt, từng hàng cây, đến từng con ngõ nhỏ nhưng ai dám chắc cái đích trước kia bạn tới đã là điểm đến cuối cùng?

Chia tay, biết đâu đó chỉ là cái ngõ cụt, mà sau một thời gian xa nhau, hai bạn lại đủ yêu thương và lý trí để vùng vẫy tự tìm cho mình một lối thoát khác. Có ai biết được những gì đang ở cuối con đường kia. Điều quan trọng là bạn dám đi, và người đồng hành với mình cùng chung lòng để bước tiếp. Hành trang của chuyến đi này ngoài tình yêu, ngoài tin tưởng còn là trải nghiệm, là đồng cảm và là những thẩu hiểu xa xôi…

Yêu lại người cũ, nghĩa là bạn đang đọc một cuốn sách đã đọc từ lâu ở một nơi khác, vào một thời điểm khác và bằng một tâm trạng khác. Cuốn sách ấy có thể sẽ có những đoạn bạn đã thuộc lòng đến nhàm chán, sẽ có những trang bạn muốn lướt qua thật nhanh mà không muốn đọc lại.

Nhưng cũng sẽ có những lúc bạn muốn dừng thật lâu bên một câu văn dù thật quen nhưng vẫn gợi lên nhiều xúc cảm. Rồi sẽ khóc thật nhiều, cười thật nhiều khi được say sưa tìm thấy chính mình trong những dòng tự truyện cũng viết về chính mình nhưng là của rất nhiều ngày trước đó.

yeu-lai-nguoi-cu
Đôi khi, cảm giác quen thuộc sẽ khiến bạn than phiền, rồi buồn chán. Nhưng điều khiến bạn lo lắng nhất không phải là việc bỏ giữa chừng cuốn sách đó. Mà chính là việc bạn sợ dù có xáo trộn tâm trạng của mình đến bao nhiêu, dù cố làm mới nó bằng cách đảo lộn trật tự từng đoạn văn, từng chương sách thì cũng sẽ đến lúc bạn phải bắt gặp nhừng dòng văn cuối cùng, và kết cục vẫn không hề thay đổi. Sẽ vẫn là những tổn thương, những day dứt, những đớn đau về một hình bóng đã từng cố đưa về miền quên lãng. Sẽ tiếp tục là tuyệt vọng, là chênh vênh, là lạc lõng trong chính tình yêu sau bao lần vẫn dành cho một người duy nhất.

Bạn sợ, yêu lại người cũ là tự làm đau chính mình và làm tổn thương người còn lại. Yêu lại một người là tự viết một bản tình ca buồn thêm lần nữa. Là tự làm khó mình, tự khiến mình bất lực để làm mới những điều dù qua nhiều thời gian nhưng vẫn không thể thay đổi.

Người ta vẫn nói rằng: “Đừng bao giờ cố gắng yêu lại người cũ. Vì yêu một người mình từng yêu cũng giống như việc đọc lại một quyển sách đã từng đọc hết lần này, đến lần khác khi bản thân bạn đã biết trước được cách kết thúc sẽ diễn ra... và nó sẽ không thay đổi!”.

Nhưng, một cuốn sách khép lại không có nghĩa là câu chuyện đó đã dừng. Nếu cuốn sách thực sự có ý nghĩa, ám ảnh sẽ kéo dài và số phận mỗi nhân vật ra sao đều tùy thuộc vào trí tưởng tượng và cảm tình của bạn. Chẳng phải nhiều tác giả đã để cho độc giả của mình thả sức sáng tạo với những kết thúc mở đó hay sao?

yeu-lai-nguoi-cu

Yêu lại người cũ, nghĩa là bạn đang nghe một bài hát quen được thể hiện bởi người nghệ sĩ khác. Có thể lời ca vẫn thế, kết thúc vẫn thế, nhưng giai điệu sẽ khác, giọng ca sẽ khác và tình cảm cũng sẽ khác.

Yêu lại người cũ, nghĩa là bạn và người đó sẽ cùng xem lại bộ phim trong đấy mình là nhân vật chính. Ở đó, bạn vừa là biên kịch, vừa là diễn viên, lại vừa là đạo diễn. Bộ phim sẽ kết thúc ra sao, vẫn là tùy thuộc vào bạn và bạn diễn của mình.

Yêu lại người cũ không có nghĩa là bạn tự đưa mình vào bế tắc và loay hoay với ngõ cụt. Nó cũng không có nghĩa là bạn đang tự làm cũ mình với những giai điệu, những con chữ quen thuộc đến nhàm chán. Nó có nghĩa là cuộc sống  đang cho bạn một cơ hội tuyệt vời để sống lại những gì đã thành quá khứ.

Đừng ngại ngần, cũng đừng tự day dứt, nếu tình yêu đã chọn bạn, cũng có nghĩa là định mệnh đang tìm bạn. Và với những gì thuộc về định mệnh, thì hãy để chính định mệnh trả lời.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chỉ có vậy thôi hà...

  Nhìn chồng con sì sụp ăn, tôi thấy trong lòng sung sướng lạ. Tôi chợt nghĩ, thật ra, món ăn ngon không chỉ vì nó ngon mà còn vì tấm lòng của người nấu và vì cái cách mà người được phục vụ thụ hưởng nó...     Cá rô đồng thịt rất dai, chắc và thơm... Cuối tuần, mấy thằng lính kéo nhau đi câu cá tuốt ngoài Bình Chánh. Xế chiều tụi nó tấp ngang thảy cho tôi mấy con cá rô đồng “chiến lợi phẩm”. Nhìn mấy con cá giãy đành đạch dưới đất, tôi la lên: “Thôi, đem về cho vợ con đi, chị mới đi chợ hồi sáng, nhà còn đồ ăn”. Một thằng nhăn răng cười: “Em đem cái của nợ này về, chẳng những không được thưởng mà có khi còn bị ăn đòn. Vợ em có biết mần cá đâu?”. Thế nó tưởng tôi biết à? Bây giờ cái gì cũng làm sẵn. Mua về là bỏ vô nồi nấu nướng, gọn hơ! Thuở đời nay có thấy ai đi chợ mà xách con cá còn nhảy đành đạch về không? Nói cách mấy thằng lính cũng không nghe, tôi đành phải mang cá bỏ vô thau nước “rộng” lại. Thật tình là thấy cái vây cá giương lên tua tủa, tôi rất sợ. Hồi nhỏ ở qu...

Được mùa, người Lục Ngạn phấn khởi bán vải thiều trong cảnh ùn tắc

Tùy khu vực, vải thiều Lục Ngạn lại có mức giá khác nhau. Tại xã Phì Điền, Giáp Sơn giá vải lên tới 20.000 đồng/kg trong khi khu vực Phố Kim chỉ dao động từ 8.000 đến 13.000 đồng/kg. Những ngày cuối tháng 6, con đường ngang qua huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) ngập tràn sắc đỏ, xe chở vải tắc nghẽn cả đường. Theo chia sẻ của người dân Lục Ngạn, nhìn chung năm nay nông dân được mùa vải. Tuy giá cả không được cao bằng những năm trước, nhưng việc tiêu thụ diễn ra khá thuận lợi. Vải thu hoạch đến đâu, bán hết ngay đến đó. Với diện tích gần 20 nghìn ha, Lục Ngạn không chỉ là "vương quốc" vải thiều lớn nhất cả nước mà cây vải Lục Ngạn còn là cây "xoá đói, giảm nghèo", đem lại cho người dân nơi đây một cuộc sống no ấm. Ông Đỗ Văn Nguyên - Trưởng thôn Trại Cháy, xã Quý Sơn, huyện Lục Ngạn cho biết, mặt bằng chung, khoảng 80 hộ dân trong thôn Trại Cháy đều được mùa vải. "Năm nay các gia đình đều được mùa. Thời điểm đầu mùa, giá vải rẻ chỉ từ 5.000 đến 6.000...
  "Thật ra, không có ai vì cuộc sống bận rộn, cuống quýt mà rời xa người này người kia. Chỉ là nhờ cuộc sống bận rộn, người ta mới nhận ra rằng họ chỉ có thể dành thời gian cho những người thực sự xứng đáng trong quỹ thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của mình. Hãy trân trọng những người dành thời gian cho mình, và trân quý thời gian của chính bản thân mình. Vì đến lúc mình sẽ biết: Trăm năm thật ra cũng chỉ là hữu hạn." - ST